Bạn đọc viết

BĐV – Ký ức về Hà Nội

11:52 chiều | 07/10/2014

 

Mùa lành

 

Nắng như cuối vụ thu tàn
Tiết hanh gió mát mây lam dịu hiền
Tháng này quả thật thần tiên
Mùa rau xanh của mọi miền về đây
Mùa hoa, mùa quả hương say
Chợ Đồng Xuân chất bao quầy quả,hoa
Em xuôi về chợ Hàng Da
Rồi về qua chợ Hôm mà ngắm xem
Chợ Thành Công ít quầy chen
Chợ Mơ, chợ Vọng, chợ ven sông Lừ. . .
Nguồn hàng rau quả thừa dư
Anh như một kẻ tương tư lạc đường
Ngược lên tìm phố An Dương
Nghi Tàm hoa lá tràn đường Ngoại ô
Em ơi, thời tiết như mơ
Sa Pa, Đà Lạt bất ngờ về đây?
Quanh năm mát mẻ thế này
Bốn phương du lịch sẽ say Hà Thành
Một mùa trời đất êm xanh
Nước non đẹp vậy ai đành chia xa!
 
Nghi Tàm Hà Nội, 24/11/2012.
Phạm Quang Thu

 

*****

 

Tình yêu mùa hè

 

Chẳng còn ghế đá để ngồi
Người dồn ra hóng gió trời nghẹt đông
Chẳng còn chỗ ở đê sông
Đi đâu cũng gặp từng dòng người đi
Muốn ôm em để thầm thì
Mồ hôi nhễ nhại còn gì thơm tho
Khó tìm ra chỗ hẹn hò
Đưa nhau ra chỗ cái lò gạch hoang
Nam Cao ơi nhớ ngút ngàn
Phải chăng Thị Nở có màn yêu đương
Chí Phèo gắn bó quê hương…
Giữa Thủ đô khó tìm đường vắng hoe…
Chao ơi tình yêu mùa hè
Nóng ơi là nóng mà ve cứ đàn
Phượng hồng đỏ cả không gian
Bằng lăng cứ tím tràn lan Huế mình
Tìm không ra chỗ ngon lành
Cà phê tối ở hàng Mành gọi yêu!
Chao ơi nắng sớm mưa chiều
Hai đứa mơ hóa cánh diều bay bay
Cứ mân mê mãi bàn tay
Và rồi đứng lặng mà say nắng cười
Nắng chao ơi nóng – vẫn tươi
Ôm em mà nóng ngút trời. . .
Tình yêu!
 
 
Hà Nội, tháng 5/2013.
Phạm Quang Thu

 

 

***** 

 

 

Tự hào trên mảnh đất Rồng bay

 

Tinh mơ ra phố sáng hôm nay
Thấy rừng cờ đỏ sao vàng bay
Chen lẫn hàng cây sao thẳng tắp
Hân hoan, tôi thấy tự hào thay!

Hà Nội trái tim của Việt Nam
Trong lòng dân tộc dáng hiên ngang
Kiêu hãnh, quật cuờng trong lửa đạn
Thời bình êm ả một Tràng An.

Thành phố hòa bình rợp màu xanh
Công viên, hồ nước thật hữu tình
Hoa lá bốn mùa đua sắc thắm
Con người, cảnh vật sao thanh bình!

Biết bao chiến sỹ đã hi sinh
Vì dân vì nuớc quên thân mình
Máu xương đổ xuống, hồn còn đó
Nâng cờ Tổ quốc mãi bay lên…

Ta tự hào là người Việt Nam
Nòi giống Tiên-Rồng bốn ngàn năm
Thăng Long-Đông Đô-Hà Nội đó
Hồn thiêng sông núi đất Hà thành.

Thấm thoắt đã trôi Sáu mươi năm
Thủ đô qua tuổi Một ngàn năm
Con người cảnh vật dù thay đổi
Vẫn vẹn nguyên hào khí Thăng Long./.

 

Lò Đúc, 7.10.2014
Lê Việt Liên

 

 

*****

 

 

Hà Nội thu

Hà Nội thu 
Bâng khuâng nỗi nhớ 
Lá vàng rơi, 
thờ thẫn… 
nắng thu về 
Hoa bằng lăng 
còn vấn vương màu tím 
Cặp môi hồng 
se lạnh 
gió heo may

Hà Nội vào thu 
sương giăng mờ lối ngõ 
Hương tóc ai 
phảng phất đến nao lòng 
Hà Nội sang thu, 
xốn xang thêm nỗi nhớ 
đất Thăng Long 
hào khí của “Rồng bay”

Dẫu qua rồi một thuở đắm say 
đầy mơ mộng 
tay trong tay 
dưới hàng cây, dạo bước… 
Nhưng mãi còn 
một Hà Nội 
của lòng ta ./.

 

Bucharest, tháng 10.2014 
Bùi Quang Minh

 

 

*****

  

  

Im lặng đêm Hà nội

 

Mỗi lần tôi trở về bên Hà Nội 
Tôi lang thang trên khắp nẻo Hồ Tây 
Để được nhớ một quãng đời thơ ngây 
Đã sống trọn trong tôi bao năm tháng

“Im lặng đêm Hà nội”… tôi choáng váng 
Bao ký ức bỗng ngùn ngụt trở về 
Tiếng chim đêm khắc khoải gọi bạn về 
Đêm Hà nội cuối thu se se lạnh

Vẫn ấm áp dù tình đầu cô quạnh 
Vẫn say mê dù em đã khước từ 
Tình yêu tôi là mãi được tương tư 
Mơ thấy em dù chỉ trong tâm tưởng

Bên hồ Gươm mênh mông tôi tận hưởng 
Một không gian im lặng đến mơ hồ 
Cơn gió lạnh ôm trọn nhúm lá khô 
Lất phất rơi từng giọt mưa hiu hắt

Chợt bừng tỉnh. Giấc mơ dài vụt tắt 
Hương hoa sữa thơm ngát bỗng tràn về 
Đêm Hà Nội im lặng đến tái tê 
Tôi vui sướng gặp em. 
 Ơi hoa sữa!

 

Bucharest, mùa thu 2012
Dương Quỳnh Chi

 

 

*****

 

 

Nhớ em, Hà Nội

 

Hà nội ơi, tôi vẫn thương vẫn nhớ 
Mấy chục năm sao thấy quá xa xôi 
Ngày xa em nước đọng mặn khóe môi 
Chân bước đi, lòng thẫn thờ, lầm lũi

Hà nội ơi, lá thư tuy nhầu cũ 
Tình còn nồng ngỡ như mới hôm qua 
Sưởi ấm lòng dù bão tố phong ba 
Hàng chữ đó in mối tình khờ khạo

Giờ đây ngồi nhìn chàng trai hát dạo 
Hát về cuộc tình nào đó xa xưa 
Một mình tôi trong quán vắng chiều mưa 
Ly cà phê buông lơi từng giọt nhớ.

 

Bucharest, hè 2013
DQC

 

 

*****

 

 

Ký ức Hà Nội xưa

 

Hà Nội xưa ơi! Sao yên bình đến thế 
Xe đạp, xính lô quay chầm chậm, nhẹ nhàng 
Từng bầy trẻ nhỏ trên hè phố thênh thang 
Đùa cười ríu rít sao nghe lòng ấm lạ

Cảm giác lâng lâng mỗi khi trời vào hạ 
Phố Phan Đình Phùng hoa sấu tỏa ngát hương 
Hoa thảm li ti lấp lánh những giọt sương 
Gợi lại trong tôi nét riêng thật Hà Nội

Vẫn còn nhiều lắm… ký ức về nguồn cội 
Tôi khao khát lắm! Một Hà Nội bình yên 
Tôi thèm khát lắm! Một Hà Nội hồn nhiên 
Sẽ có một ngày tôi trở về Hà Nội !

 

Bucharest, tháng 10.2013 
DQC

 

 

*****

  

 

Nhớ lắm! Hà Nội ơi!

 

Hà Nội ơi sao nhớ mãi không nguôi 
Bao ký ức lại tràn về nhức nhối 
Hà Nội ơi sao cứ hoài tiếc nuối 
Kỷ niệm buồn trĩu nặng cuộn vào thơ…

Nhớ những nóc nhà khói thoảng vu vơ 
Nhớ những hàng cây phủ đầy hoa trắng 
Nhớ chiều Hồ Tây ngập tràn trong nắng 
Nhớ đường Thanh Niên nghe gió lao xao

Nhớ phố Nguyễn Du, nhớ đến nôn nao 
Nhớ hương hoa sữa tìm về nhắc nhở 
Nhớ da diết những con đường phố cổ 
Nhớ tiếng rao đêm réo rắt nao lòng

Bánh khúc, bánh bao, hương cốm làng Vòng 
Nhớ kem Tràng Tiền, Hàng Vôi, Thủy Tạ 
Nhớ tiếng chuông chiều nghe sao ấm lạ 
Nhà thờ Cửa Bắc chuông dội ngân vang

Phố Phan Đình Phùng ngập đầy lá vàng 
Đường Lò Đúc với cây sao cao vút 
Đường Điện Biên Phủ hàng đa chĩu búp 
Hoàng Diệu sừng sững cổ thụ bên đường

Nhớ một buổi chiều lạnh cóng trong sương 
Tôi đứng vật vờ ngóng em trở lại 
Trái tim chết lặng mối tình khờ dại 
Rút vội mảnh giấy trao lại cho em

Em nhận thư đó chẳng thèm ngó xem 
Nói lời xin lỗi, bước đi vội vã 
Trao lại cho tôi tình đầu nghiệt ngã 
Nỗi đau dai dẳng đến tận bây giờ

Tôi muốn ôm lấy Hà Nội nên thơ 
Đầy âu yếm trong tháng ngày rong ruổi 
Để ấp ủ một Hà Nội mong mỏi 
Đang thu mình nhỏ bé giữa vòng tay

Và hôm nay một mình tôi ngồi đây 
Gọi tên em trong thì thầm nỗi nhớ 
Hà Nội yêu với mối tình dang dở 
Trong vần thơ mùi hoa sữa nồng nàn.

 

Bucharest, 2014
Dương Quỳnh Chi

 

 

 

 

 

 

 

 

Liên kết website